Thật giả, đúng sai, hãy để thời gian chứng minh tất cả – #LoiPhatDay

Khi bị hiểu lầm, đừng cố nói với số đông sự thật, khi họ chỉ muốn nghe những gì họ nghĩ.
Trong đời, ai cũng ít nhất một lần bị hiểu lầm. Nhưng quan trọng là chúng ta ứng xử thế nào, chấp nhận bị oan hay đấu tranh đến cùng? Cuộc sống này đôi khi “thật giả khó phân bua”.

Trên lộ trình dài của cuộc đời, mỗi một bước đi đều khó tránh sẽ gặp phải chuyện không vui và không vừa ý, rất nhiều chuyện phiền muộn cũng thường xuyên vây lấy chúng ta. Lời trách mắng vô căn cứ, sự nghi ngờ tự bịa đặt, thậm chí là những lời ngồi lê đôi mách phía sau lưng…

Nếu như chúng ta cứ mãi để tâm, tất nhiên sẽ sống vô cùng mệt mỏi, đời người cũng vì vậy mà mất đi rất nhiều điều thoải mái và tốt đẹp. Mọi người đều ca ngợi lòng bao dung, thường hy vọng có được sự thông cảm và bao dung của người khác. Tiếc là, trong lúc chúng ta hy vọng nhận được sự bao dung thông cảm của người khác, thì lại không nghĩ đến rằng người khác cũng hy vọng nhận được sự bao dung của mình.

Có người cho rằng, bao dung là xem nhẹ sai lầm, là biểu hiện của kẻ yếu muốn trốn tránh phiền toái. Thật ra không phải vậy, ngược lại, bao dung là biểu hiện đầy lý trí và lòng nhân ái của kẻ mạnh, là một loại trí tuệ, có thể biến giận thành mừng và chuyển buồn thành vui, là một loại trí tuệ phi thường.

Bị người khác hiểu lầm, phải làm sao?

Khi bị người khác hiểu lầm, ai cũng muốn giải thích, nhưng khi ấy, không nói gì lại là một loại độ lượng.

Sự tình thật hay giả, thời gian sẽ cho câu trả lời tốt nhất.

Bị người khác làm tổn thương, phải làm sao?

Không nói là một loại thiện lương.

Tình cảm ấm áp hay lạnh lẽo, thời gian sẽ cho minh chứng tốt nhất.

Bị người chửi bới, bôi nhọ, gièm pha, phải làm sao?

Không nói là một loại hàm dưỡng.

Nhân phẩm của một người thật sự là tốt hay xấu, thời gian sẽ làm sáng tỏ.

Bị người vu cáo, vu oan, phải làm sao?

Đừng để ý hay quan tâm quá tới điều đó, bởi vì đã có Đạo trời.

Đạo trời vốn không phân biệt thân quen, rất công bằng. Qua vài năm nhìn lại, bạn sẽ thấy rõ được kết cục ra sao.

Sống trên đời, gặp bất kể chuyện gì cũng không cần phải vội vã biện bạch thanh minh. Điều gì cũng không cần phải vội vàng đi bộc lộ hết, nói hết.

Người trí không cần nói hết lời hết lẽ, chừa lại 3 phần dành cho người, giữ lại một chút khẩu đức cho mình.

Trách người không thể trách đến cùng tận, chừa lại 3 phần dành cho người, giữ lại một chút độ lượng cho mình.

Tài năng không thể đem ra khoe hết, chừa lại 3 phần dành cho người, giữ lại một chút nội hàm cho mình.

Sự sắc sảo, điểm mạnh không thể lộ hết, chừa lại 3 phần dành cho người, giữ lại một chút tự kiệm cho mình.

Có công ắt không thể đòi hết, chừa lại 3 phần dành cho người, giữ lại một chút khiêm tốn, khiêm nhường cho mình.

Được lý ắt không thể đoạt tận, chừa lại 3 phần dành cho người, giữ lại một chút tâm khoan hòa cho mình.

Người xưa nói, một người để học được nói chuyện chỉ cần vài năm, nhưng hiểu được cần im lặng lại phải mất vài thập kỷ.

Độ cao của cuộc đời, không phải là ở việc người ta có thể thấu tỏ bao nhiêu sự tình mà là ở việc người ta có thể xem nhẹ bao nhiêu sự tình.

Độ rộng của tâm hồn không phải thể hiện ở việc người ta có thể quen biết được bao nhiêu người mà là ở việc họ bao dung được bao nhiêu người.

Làm người phải giống như núi, nhìn được vạn vật mà cũng bao dung được vạn vật.

Làm người phải giống như nước, có thể tiến thoái, biết lúc nào nên tiến lúc nào nên lui.

Làm người chấp nhận chịu thiệt thì sớm muộn cũng sẽ được hồi báo, cuối cùng cũng sẽ không bị thiệt…

Làm người nếu bằng lòng chịu thua thì cuối cùng cũng sẽ không bị đánh mất tự tôn mà còn giành được lòng người.

-ST-

Bạn thấy bài viết hữu ích thì nhớ đánh giá “ĐÁNG XEM” và “CHIA SẺ” để bạn bè cùng đọc nhé!

<3 CẢM ƠN <3

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*