Tâm bớt mong cầu thì niềm vui tự tìm đến – #LoiPhatDay

Đến một lúc, khi tâm chúng ta đạt đến một cảnh giới nào đó, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng, mỗi khoảnh khắc vui hay buồn trong cuộc đời đều đáng trân quý. Mỗi một loại thống khổ hay khoái hoạt, mỗi một thứ chúng ta đạt được hay mất đi đều cho chúng ta những trải nghiệm, những bài học đáng giá…

Nếu bạn cảm thấy đêm nay khó ngủ… Hãy nghĩ đến những người không nhà, chẳng nệm ấm, chăn êm.

Nếu bạn gặp một ngày tồi tệ nơi làm việc… Hãy nghĩ đến những người mấy tháng nay không tìm được việc làm.

Nếu bạn chán nản vì những mối quan hệ đang xấu đi… Hãy nghĩ đến những người chưa bao giờ biết hương vị của thương yêu.

Nếu bạn buồn phiền vì có thêm một cuối tuần vô vị trôi qua… Hãy nghĩ đến những người phụ nữ quần quật cả ngày, suốt tuần không nghỉ, chỉ mong kiếm được chút tiền còm nuôi mấy miệng ăn.

Nếu xe bạn bị hư dọc đường, phải cuốc bộ vài cây số mới tìm ra người giúp đỡ… Hãy nghĩ đến những ai bị liệt đôi chân, đang khao khát được bước đi như bạn.

Nếu bạn cảm thấy đời mình mất mát và băn khoăn với suy nghĩ về một kiếp người… Xin bạn hãy biết ơn cuộc sống vì có nhiều người đã không được sống hết tuổi trẻ của mình để có những trải nghiệm như bạn.

Nếu bạn cảm thấy mình là nạn nhân của những ai kia cay nghiệt, dốt nát, nhỏ nhen, ích kỷ… Hãy nhớ rằng việc đời có khi còn tồi tệ hơn rất nhiều…..!

Sống ở đời, mỗi việc đến và đi đều mang một ý nghĩa nhất định. Thế nên:

Đừng cầu không bệnh khổ, vì không bệnh khổ thì lòng tham sẽ dễ sinh. Muốn lấy thuốc lành trị bệnh khổ, thì phải sống thiện lương để tự tạo phúc cho chính mình.

Đừng cầu không khó khăn, vì có có khăn thì đạo tâm mới kiên cường. Bước qua được khó khăn thì con đường càng lớn, mỗi lần vượt qua trở ngại thì bầu trời càng cao rộng hơn.

Đừng cầu tâm không khúc mắc, vì tâm không khúc mắc thì ngạo mạn dễ sanh.

Đừng cầu lợi về mình, chấp trước vào mình dễ sinh vào ba cõi xấu.

Đừng cầu làm việc mong dễ thành công vì người ở trong cảnh thuận lợi khó tu hành. Nghịch cảnh thuận cảnh không phân biệt, việc thành việc bại đều như nhau.

Đừng cầu danh lợi, tham muốn danh lợi dễ đọa vào luân hồi. Luôn nhớ danh lợi như giấc mộng hão huyền, cam nguyện âm thầm làm người cống hiến.

Đừng cầu mong báo đáp, vì muốn người báo đáp thì con đường làm ơn đã sai lệch.

Oan ức không cầu biện bạch, nhẫn nhục chịu đựng trả món nợ xưa. Người khác đánh đập mắng chửi là trợ hạnh cho mình, quên hết ân sủng hay bị làm nhục thì công đức mới vẹn toàn.

Đừng cầu người khác giúp mình, tự lực cánh sinh không nên phan duyên.

Khi có điều mong cầu thì lúc đó có khổ, lúc không có gì để mong cầu thì được tự do tự tại.

-ST-

Bạn thấy bài viết hữu ích thì nhớ đánh giá “ĐÁNG XEM” và “CHIA SẺ” để bạn bè cùng đọc nhé!

<3 CẢM ƠN <3

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*