Sinh mệnh mỗi người đều có chỗ thiếu sót – #LoiPhatDay

Sống trong một xã hội chú trọng vẻ bề ngoài, đôi khi chúng ta không tránh khỏi hâm mộ vẻ lộng lẫy hào nhoáng của người khác, và canh cánh trong lòng khiếm khuyết của bản thân mình. Thế nhưng, tổn thương, vụn vỡ, vấp ngã… Chúng ta đều là những con người không hoàn hảo như vậy…

Nhưng ở đời, không có cá nhân nào là thập toàn thập mỹ. Mỗi một người đều có khiếm khuyết, hoặc ít hoặc nhiều về một phương diện nào đó.

Có cặp vợ chồng rất ân ái, thu nhập mỗi tháng cả trăm triệu đồng, nhưng họ lại không thể có được một mụn con.

Có người được xem là mệnh tốt, đa tài đa nghệ, nhưng trên đường tình lại trắc trở chông gai.

Có người gia tài bạc tỷ, nhưng con cái lại bất hiếu; có người vận mệnh tốt, nhưng một đời đầu óc lại trống không.

Sinh mệnh mỗi người đều có chỗ thiếu sót, dù có muốn hay không, điều đó vẫn sát cánh bên cạnh bạn như hình với bóng.

Chúng ta dường như ai ai cũng đều có một tảng đá trên lưng, vậy nên lúc nào cũng đừng quên nhắc nhở bản thân cần phải biết khiêm nhường, phải hiểu biết yêu thương.

Nếu như không có khổ nạn, chúng ta sẽ trở nên kiêu ngạo. Nếu như không có tang thương, chúng ta cũng sẽ không dùng tình thương để an ủi những người kém may mắn.

Con người vẫn thường hay băn khoăn về bản thân, vì theo cách tự nhiên, tất cả mọi người trong cuộc đời này đều yêu thích và hướng về cái đẹp, ưa chuộng sự toàn thiện, toàn mỹ. Vì thế nên khi chúng ta nhận thấy mình không hoàn hảo, thấy mình có những khuyết điểm, có những mặt hạn chế, thấy mình không bằng được người ta, không được tốt đẹp như người khác… chúng ta sẽ thấy khó chịu và cắn rứt, luôn mang mặc cảm khi so sánh với người xung quanh. Chúng ta mặc cảm về bản thân mình. Một ngoại hình không ưa nhìn, một giọng hát dở tệ, một trình độ học vấn không cao hay một gia cảnh kém đầy đủ… tất cả đối với chúng ta thật đáng buồn, thật là những vết nứt khó xoá bỏ. Và như thế, chúng ta cứ mãi dằn vặt về bản thân mình.

Thế nhưng, chúng ta quên mất rằng, đằng sau những khiếm khuyết ấy, mỗi người vẫn luôn có những giá trị riêng. Chúng ta có thể thiếu sót, khiếm khuyết ở điểm này nhưng ta vẫn còn những giá trị tốt đẹp ở điểm khác. Có thể bạn hát không hay, nhưng bạn có thể chơi bóng. Có thể bạn không biết đánh đàn, nhưng bạn lại học toán rất tốt. Có thể bạn sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, nhưng nhờ đó bạn biết nâng niu những niềm vui dù nhỏ nhặt nhất ở cuộc đời, biết quý trọng và bảo vệ tình yêu thương giữa mình với mọi người xung quanh. Bởi vì mọi thứ trong cuộc sống chỉ có tính tương đối, bởi vì không có gì là “bất hạnh hoàn toàn”, “khiếm khuyết hoàn toàn” – nếu bạn biết mở rộng đôi mắt lạc quan để nhìn nhận và yêu thương cuộc sống, để yêu thương và quý trọng chính bản thân mình.

Đối diện với những khiếm khuyết của bản thân, nên học cách chấp nhận. Đối diện với khiếm khuyết của người khác, nên học cách bao dung.

Cuộc sống là vậy, vì con người không ai hoàn hảo nên con người phải tìm đến nhau, bổ khuyết cho nhau. Ấy chính là một trong những điều kì diệu của cuộc sống.

Đời người cũng không nên trọn vẹn quá, lưu lại một khoảng trống để cho vận may hướng đến người khác, thiết nghĩ đây cũng là một điều tốt đẹp. Bạn không cần phải có đầy đủ mọi thứ, nếu bạn có đủ mọi thứ, liệu bạn có còn lo người khác sẽ ăn gì hay không?

Khi ta thể nghiệm được rằng mỗi một sinh mệnh đều có khiếm khuyết, chúng ta sẽ không còn muốn so sánh ganh tỵ với người khác một cách vô vị nữa, trái lại, càng biết trân quý hết thảy những gì bản thân mình đã có.

Vậy nên, chớ nên quá ngưỡng mộ kẻ khác, bạn hãy nghĩ về những ân điển mà ông trời ban tặng cho mình, khi đó bạn sẽ phát hiện rằng những gì có được còn nhiều hơn rất nhiều so với những gì bạn không có.

Còn bộ phận thiếu sót đó, tuy đáng buồn thật, nhưng lại cũng là một phần trong sinh mệnh của bạn, hãy chấp nhận và thiện đãi nó, cuộc đời của bạn nhờ đó mà sẽ vui vẻ rộng lượng hơn rất nhiều.

-ST-

Bạn thấy bài viết hữu ích thì nhớ đánh giá “ĐÁNG XEM” và “CHIA SẺ” để bạn bè cùng đọc nhé!

<3 CẢM ƠN <3

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*