Sao cứ phải sống bon chen mệt mỏi? – #LoiPhatDay

Đời này cứ sống mệt mỏi là vì cái gì? Tất bật lo toan, bon chen, mong cầu mong tiền tài vật chất danh vọng là vì cái gì? Yêu đương cuồng nhiệt, hờn ghen, oán giận đến mức tự làm hại bản thân và người khác cuối cùng là vì cái gì?

Thế giới này đầy rẫy những hỗn tạp, tranh chấp, cướp đoạt, đố kị, oán hận và mưu mô tựu chung cũng chỉ vì một chữ “tranh”. Tranh nhau ngoài sáng, âm thầm đấu đá trong tối, tranh để có được cái lợi lớn nhất, từ lớn đến nhỏ, hôm nay tranh, ngày mai tranh, anh tranh, tôi tranh, tranh đến tranh đi mãi không ngừng nghỉ

Cho đến cuối cùng lại trở về với cát bụi, thoát khỏi hồng trần, chỉ còn lại lòng ích kỉ và đố kị thôi.

Có bao giờ bạn ngồi tĩnh tâm suy nghĩ, nghĩ thật sự ta sống để làm gì? Ta cần gì? Thứ mà chúng ta muốn đạt được là gì không? Có khi nào bạn muốn vứt bỏ hết những ý nghĩa toan tính, lọc lừa ở đời chưa?

Bao lâu nay chúng ta tính toán, gian dối, đố kị, ganh ghét nhau, để được gì cơ chứ? Có chăng đó chỉ là những thứ ta giành giật được từ tay người khác, có chăng đó chỉ là những thứ vật chất, địa vị thấp hèn, và thực chất nó cũng chẳng phải là của bản thân ta.

Con người đến với cuộc đời này có 2 bàn tay trắng, mà rời khỏi thế gian cũng hai bàn tay trắng, có mang theo được gì? Một người tung hoành ngang dọc cả cuộc đời, danh vọng tiếng tăm lừng lẫy đến khi qua đời cũng giống như một người ăn mày ngoài phố, tay trắng vẫn là tay trắng.

Tình cảm cũng vậy, có lúc cuồng dại, có lúc lại lạnh băng đến tàn nhẫn. Vẫn biết là thay đổi, sao lòng vẫn cứ níu kéo? Mà chính cái níu kéo đó gây nên đau khổ vô cùng. Vẫn biết là đau khổ, vẫn biết là nhẫn tâm, vẫn biết đến cuối cùng tất cả chỉ là phù du, sao vẫn cố chấp?

Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Mong bạn mở lòng, đón tiếp những cơ hội mới. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì sao chẳng thấy lo âu, nặng nề!

Con người một khi sống mà ánh mắt luôn nhìn ‘chằm chằm’ vào người khác thì ắt hẳn sống sẽ rất mệt mỏi! Sống trên đời này đừng nghĩ rằng mọi việc phải mang ra tranh đua cao thấp. Một số thứ trong đời không phải cứ tranh mà có được, mà nếu có được rồi thì chưa chắc đã vui.

Người khác có sự huy hoàng của họ, và bạn cũng có sự tốt đẹp của chính mình, vậy bon chen, tính toán để làm gì?

Nếu như nghĩ thoáng một chút, không tranh với đời, xem nhẹ cái được mất, hạ thấp mục tiêu xuống, xem nhẹ lợi danh và biết suy nghĩ cho người khác… thì cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Nếu như bớt tranh một chút, xem thấu sự vật thì mọi việc sẽ đơn giản hơn, và bạn sẽ thấy rằng, ai ai cũng bao dung, thế giới sẽ rộng mở hơn. Cũng chính vì lẽ đó, nụ cười bạn sẽ rạng ngời, sẽ chân thành, tràn ngập tình yêu và hạnh phúc.

Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung. Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu…Hà tất chấp nhất cứ giữ mãi không buông?

Dòng đời hối hả bon chen. Con người đổi trắng thay đen mấy hồi

Sống vì danh lợi mà thôi. Đời là danh nghĩa cái nôi tội tình

Ai ai cũng nghĩ cho mình. Mấy ai bị chửi lặng thinh hiền từ?

Cái tôi cứ giữ khư khư. Thương người đối đãi nhân từ, mấy ai?…

Thế nên sống trên đời, hơn thua tị nạnh mà làm gì?!

-ST-

Bạn thấy bài viết hữu ích thì nhớ đánh giá “ĐÁNG XEM” và “CHIA SẺ” để bạn bè cùng đọc nhé!

<3 CẢM ƠN <3

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*