Ở đời, có 2 điều không thể cầu – #LoiPhatDay

Đến một lúc, khi người ta chín chắn, vững chãi, khì tuổi trẻ bồng bột đã qua mà tuổi già mỏi mệt còn chưa tới, khi mà bản thân đã trải qua bao gió dập mưa dồn, muôn vàn trắc trở chông gai, có khổ có vui, có mất có được… đó cũng là lúc ta nên hiểu rằng, đời người, có những điều không thể cầu…

Không cầu quyền lợi và tiền bạc vốn không thuộc về mình

Dục vọng sẽ khiến người ta không bao giờ biết thỏa mãn. Người khác thấy họ đã có rất nhiều thứ (vợ đẹp, con khôn, xe hơi, nhà lầu) nhưng họ những cơ hồ còn chưa thỏa mãn. Dục vọng làm người ta không giữ được bình tĩnh, và đôi khi trở thành tha hóa.

Đã có địa vị xã hội nhất định, gia đình cũng khá giả đủ ăn nhưng khi nhìn xung quanh họ chợt thấy những người cùng trang lứa ai nấy đều hô mưa gọi gió, vinh quanh đầy mình. Họ bắt đầu không an phận, nóng lòng muốn làm giàu hơn nữa, bất chấp thủ đoạn dù là tham ô, nhận hối hộ hay là bán lận buôn gian, việc gì cũng đều dám làm.

Vì tiền tài, họ muốn mạo hiểm liều một phen mà không nghĩ đến ác báo đã liền kề trước mặt. Một ngày kia thân bại danh liệt, làm ăn phá sản, có thể phải ngồi tù chịu phạt, cửa nát nhà tan. Khi đó hối hận phỏng có ích gì nữa đây?

Người ta đến lúc nào đó, nên cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Đó là phúc phận, là những gì ông Trời đã ban cho bản thân chiểu theo số kiếp. Chớ nên hành xử manh động, bồng bột như thuở còn đôi mươi.

Hãy lấy gia đình làm trọng chứ không phải công việc làm ăn, lấy tình nghĩa làm trọng chứ không phải bạc tiền, vật chất. Đối với những thứ tiền tài, quyền lợi vốn không thuộc về mình, tốt nhất bạn hãy tránh xa, coi chúng đi qua trước mắt. Hãy giữ một tâm hồn bình thản mọi lúc, mọi nơi.

Thay vì vất vả nghĩ kế đoạt lợi tranh quyền, hãy làm những điều khiến tâm hồn mình bình yên trở lại. Pha ấm trà ngon, khêu một ngọn đèn, để mình cô đơn bên trang sách, đối chiếu lại sự đời và trân quý cuộc sống này hơn.

Không cầu thứ tình cảm vốn không thuộc về mình

Đến lúc nào đó, người ta đã trải qua rất nhiều thăng trầm về tình cảm. Hôn nhân có thể khiến họ mỏi mệt, quan hệ giữa vợ chồng có thể khiến họ chuốc lấy bực bội, phiền lòng. Ngoài xã hội đủ thứ cám dỗ đang giăng lưới bủa vây. Người ta dễ bị những thứ tình cảm bất chính chi phối, nhất là khi gặp được một người ý hợp tâm đầu, cho họ cảm giác khác hẳn với cuộc hôn nhân vốn tẻ nhạt thường ngày.

Con tim người ta lung lay muốn đổ, dục vọng ái tình cũng vì thế phát sinh. Như một tia lửa lóe lên giữa cánh rừng đã cháy khô nắng hạn, như mảnh đất hạn hán lâu ngày bất chợt hứng cơn mưa rào đầu hạ, ai mà chẳng liêu xiêu, ngây ngất trước sóng mắt, môi cười?

Nhưng càng là khi ấy, bạn càng phải tỉnh táo hơn cả. Ranh giới cuối cùng ước thúc bạn chính là đạo đức, nhân luân. Nếu bạn bước qua, thì chính là phá vỡ tiêu chuẩn, là làm việc bất thiện, là đặt bước chân đầu tiên sang phía phản diện, tự chuốc lấy nghiệp vào thân.

Đừng tưởng nhớ những thứ tình cảm vốn không thuộc về mình, cũng chớ mong nghĩ về người không thuộc về mình. Tình là ảo mộng tuy đẹp nhưng sớm lụi phai, là ly rượu nồng nhưng chứa thuốc độc bên trong. Đặc biệt, ngoại tình lại chính là thứ bại hoại nhân luân, hủy hoại đạo đức, là chuyện khiến người trời đều giận. Hãy luôn tỉnh táo!

Đời người, tụ hội bởi duyên, ấm áp bởi tình, tan rã bởi không biết trân quý. Khi sống, hãy nên thiện đãi bản thân, đừng chạy vào trong sinh mệnh của người khác làm kẻ chen ngang.

Những thứ không thuộc về ta, thì ta không cần. Những thứ nếu không phải thật lòng cho ta thì cũng không cần phải quý tiếc.

Thời gian đang thay đổi, con người cũng đang thay đổi. Tin tưởng nhau hay không chính ngay trong một ý niệm của con người. Có những chuyện không thể giải thích rõ, chỉ có thể dần dần tự ngộ!

-ST-

Bạn thấy bài viết hữu ích thì nhớ đánh giá “ĐÁNG XEM” và “CHIA SẺ” để bạn bè cùng đọc nhé!

<3 CẢM ƠN <3

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*