Con người nhiều khi đơn giản, nhưng đôi lúc lại rất đáng sợ! – #LoiPhatDay

Con người vốn rất đơn giản, nhưng đôi khi cũng rất đáng sợ!
Một tấm lòng lương thiện thì bao dung được tất cả, một trái tim độc ác có thể hại vô số người.

Bình thường, tính toán với bạn bè thì mất đi tình cảm; Tranh chấp với người thân thì ân nghĩa không còn; Ganh đua với đồng nghiệp thì chuốc lấy đề phòng.

Làm người, quá tinh quái kẻ khác sẽ lánh xa; Làm việc, quá khắt khe dễ khiến người oán thán.

Gặp chuyện gì cũng quyết đấu đến cùng, có chút lợi thì cố tranh cho bằng hết, cuối cùng cái mất đi là lòng người còn bản thân cũng trở nên hèn hạ.

Lòng người đôi khi thật đáng sợ:

Có khi, cô ấy xinh đẹp hơn, cô ấy khóc trước, thì mọi lỗi lầm sẽ là của bạn!

Đối xử tốt với người ta, người ta lại coi là lẽ đương nhiên. Giúp người ta bảy phần, người ta còn cho rằng lẽ ra mình như thế là còn nợ người ta ba phần, phải giúp trọn vẹn 10 phần chứ!

Tâm sự cho bạn nghe những điều khiến mình ấm ức, bạn lại coi nó như trò đùa để kể cho mọi người nghe.

Khi tôi nói đùa, bạn nói tôi quá đáng. Lúc bạn nói đùa, tôi không thích, bạn lại bảo tôi không biết đùa.

Nhặt được đồ trả lại cho người bị mất, lại bị người ta bắt đền. Giúp người bị nạn trên đường, lại bị người ta ăn vạ…

Chân thành đối đãi với bạn, giúp đỡ bạn khi bạn cần, chưa từng làm gì có lỗi với bạn… đến cuối cùng lại chỉ nghe thấy những lời bạn nói xấu tôi sau lưng…

Cho nên

Làm người, khờ khạo một chút sẽ hạnh phúc, sống quá thông minh sẽ mệt mỏi. Nghĩ quá nhiều, tâm trạng dễ phiền muộn; quan tâm quá nhiều, dễ mẫn cảm đa nghi; bận tâm quá nhiều, dễ nghĩ đến được mất.

Làm người, ngốc nghếch một chút, cũng không phải thể hiện rằng chỉ số thông minh thấp, hoặc là người chậm hiểu, mà là đối với nhân sinh có một phần thấu hiểu, một phần thản nhiên.

Cơ hội tới, thì gắng sức tranh thủ làm cho thật tốt. Đối với những thứ không thể đạt được, thì có thể mỉm cười bỏ qua; tình cảm không thể với tới được, thì cũng có thể buông bỏ nhẹ nhàng.

Khi đối diện với tiền tài lợi ích, biết khù khờ một chút sẽ không mất hòa khí;

Khi ân nghĩa bị tính toán, khéo khù khờ một chút thì không thẹn với lòng;

Người tranh danh đoạt lợi, mình khù khờ một chút sẽ không mệt đầu óc;

Lúc gặp phải thị phi, nếu khù khờ một chút sẽ không mang vạ lây.

Con người không ai là hoàn mỹ, dù có kẻ ngưỡng mộ, có người đố kị nhưng trong sâu thẳm mỗi người đều hy vọng mình không vướng phải những thị phi giành giật.

Xã hội hiện nay thật giả lẫn lộn, lòng người trắng đen khó đoán. Người thật sự có trí tuệ sẽ không sống quá khôn ranh, suốt ngày mưu toan các kiểu, mà tập lấy sự “khù khờ” để giữ gìn sự lương thiện và tránh xa những cuộc đấu tranh không hồi kết.

Khù khờ là một loại độ lượng, dĩ hòa vi quý, có thể xem nhẹ mọi chuyện. Làm người, có thể tha thứ được cho ai thì nên tha thứ, có thêm một người bạn, chính là có thêm một con đường.

Bao dung người khác, cũng là vì mình mà lưu giữ ân tình. Biển chứa trăm sông, bởi vì bao dung mà trở thành rộng lớn. Người có bao dung, thì mưu sự mới dễ thành. Bình thường hồ đồ một chút, cho người khác một khoảng không gian, cũng là cho mình một bầu trời rộng lớn.

Đương nhiên, biểu hiện ra có thể hồ đồ, nhưng trong nội tâm cần rõ ràng minh bạch, lúc nào cũng phải điều chỉnh chính mình, phóng tầm mắt ra xa, đừng nhắm vào khuyết điểm của người khác, phải hiểu được chịu thiệt một chút mới đắc được những thứ to lớn.

Thực ra cuộc đời một con người đơn giản như vậy đấy. Bạn vui một chút, thì sẽ ít buồn hơn một chút. Bạn ngủ thêm một chút, khi tỉnh giấc rồi sẽ thấy sảng khoái hơn một chút. Làm một người đơn thuần nhất, thì sẽ trải nghiệm được quãng đời hạnh phúc nhất.

Mặc kệ ngoài kia có những người lòng dạ đa đoan, ta cứ sống đơn giản như ta muốn. Bởi cuộc đời ngắn ngủi, biết vừa lòng thỏa chí mới thong dong; Cuộc sống bộn bề, biết khù khờ một chút mới tự tại…

-ST-

Bạn thấy bài viết hữu ích thì nhớ đánh giá “ĐÁNG XEM” và “CHIA SẺ” để bạn bè cùng đọc nhé!

<3 CẢM ƠN <3

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*