Có những ngày dài, chỉ muốn 2 chữ bình yên – #LoiPhatDay

Đã bao giờ bạn rơi vào trạng thái chẳng muốn liên lạc với ai, chẳng muốn về nhà, tìm cho mình một góc, đeo tai nghe vào, vơ lấy một cuốn sách hay chỉ là tựa đầu vào thành ghế thiếp đi một giấc dài thật dài để khi thức dậy, mọi chuyện trước đó hóa ra chỉ là mơ…?

Đã bao giờ bạn muốn bỏ quách cái thành phố chật chội đầy lo toan này mà đến một nơi xa, kiếm một công việc nhỏ, một căn nhà nhỏ, bình yên sống, không ai biết mình là ai, cũng không quan tâm mình từ đâu tới, không đụng chạm người này người nọ, cũng không phải sống cho bất kỳ ai…?

Cuộc sống này phải chăng quá nhiều áp lực, để những kẻ yếu đuối vờ như đã mạnh mẽ quá lâu chẳng thể đứng vững đương đầu? Hay đó chỉ là thứ chúng ta ngụy biện cho sự ích kỷ, vô trách nhiệm bỏ mặc tất cả trước giông bão cuộc đời?…

Cuộc đời này, rõ là có những ngày hạnh phúc, có những ngày buồn đau, lại có những ngày chông chênh lạc lỏng như vậy. Tự dưng, lại thấy lòng trống rỗng, chẳng vui, chẳng buồn, chỉ thấy những chông chênh vô định.

Có những ngày chỉ muốn lang thang để ngắm nhìn dòng người, dòng đời vội vã chen chúc nhau, một mình. Lang thang nhìn mọi người cười vui, nhìn những trở mình thay đổi của thành phố.

Có những lúc, muốn thả trôi ý nghĩ, chẳng bận tâm suy nghĩ điều gì…

Có những khi, nỗi buồn trong lòng chất thành đống, nhưng lại chẳng muốn nghĩ đến nó nữa. Chỉ muốn thanh thản, thả hồn mình nhẹ trôi theo chiếc lá ngoài kia. Không còn muốn lo nghĩ gì về những lo toan của cuộc sống nữa…

Có lẽ đã tới lúc ta nên buông bỏ, buông bỏ nỗi buồn, buông bỏ vết thương lòng để tìm lại mình, tìm lại niềm vui cho cuộc sống và hơn hết tìm lại những cảm xúc quá đỗi bình dị mà ta đã đánh mất từ lâu.

Có những ngày dài, chỉ muốn 2 chữ bình yên - #LoiPhatDay

Cũng có những ngày thấy lòng mình cô đơn đến lạ, mặc kệ nuớc mắt rơi mà chẳng cố kìm lòng để ngăn lại nữa. Cũng chẳng khóc thầm trong lặng lẽ mà bật khóc thành từng tiếng, nức nở đến nghẹn lòng.

Những ngày như thế chợt ước ao. Giá như có một nguời bên cạnh, ôm lấy mình, dù không cần nói bất kì một lời hoa mỹ nào cả, cũng cảm thấy đuợc an ủi và sẻ chia.

Những ngày như vậy… trống rỗng lạ thường…

“Có những ngày chỉ muốn giấu mình đi

Vào một nơi chẳng ai tìm ra cả

Mình sẽ sống một cuộc đời rất lạ

Chẳng ưu tư phiền não bởi lòng người!

Mình có vô tư quá không? Trời ơi!

Đã hết lời với bao phen giải thích

Rồi cũng hiểu nếu người đã không thích

Thì giải bày cũng vô nghĩa mà thôi!

Có những ngày chỉ muốn ngắm mưa rơi

Buồn thật thà, lệ rơi mà không sợ

Sợ người ta thấy bản thân mình lầm lỡ

Sợ cuộc đời lại nói có thành không!

Có những ngày dài, chỉ muốn 2 chữ bình yên - #LoiPhatDay

Có những ngày mình tha thiết nhớ mong

Bởi rảnh mới cô đơn, mới đa sầu, ngợi nghĩ

Mình thấy người ta là con người vô vị

Người ta thấy mình quá quỵ lụy, đáng thương.

Có những ngày như vỡ một chiếc gương

Lạc lõng vô chừng giữa phòng không lặng lẽ

Tự mình giết mình trong thanh xuân, tuổi trẻ

Lúc chợt nhận ra đã thấy bản thân già…

Chỉ muốn giấu mình trong mỗi cuộc đi xa

Thấy nhỏ bé gì đâu

Thấy mình chông chênh quá!”

Có lẽ, dù là lý do này hay lý do khác, thứ tổn thương chúng ta phải chịu đựng là giống nhau, chúng ta vẫn là những kẻ đáng thương trong cuộc đời chính mình. Chẳng ai có thể hiểu nổi…Chỉ khác là, mỗi người sẽ chọn cho mình một cách riêng đối diện với tất cả…

-ST-

Bạn thấy bài viết hữu ích thì nhớ đánh giá “ĐÁNG XEM” và “CHIA SẺ” để bạn bè cùng đọc nhé!

<3 CẢM ƠN <3

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*